Theqoo: Trải nghiệm của những người mới biết đến 'Gen Z stare' (kiểu nhìn chằm chằm của Gen Z)


 'Gen Z stare' (kiểu nhìn chằm chằm của Gen Z): khi được hỏi/tương tác dù là ở tư cách khách hàng, học sinh, sinh viên, hay nhân viên, thế hệ Gen Z thường chỉ giữ im lặng, không biểu cảm và nhìn chằm chằm vào đối phương. 





Tôi là người dạy học sinh trung học.
Học sinh rất thường xuyên đến hỏi bài/việc, nhưng khi tôi cố gắng sửa lỗi và hỏi, "Tại sao em lại nghĩ như vậy?", chúng chỉ chớp mắt và nhìn chằm chằm vào tôi.
Khi tôi hỏi chính xác thì phần nào chúng không hiểu, chúng bắt đầu khóc.
Gần đây, tôi dành nhiều thời gian hơn để an ủi học sinh, bảo mấy em đừng khóc và giải thích mọi thứ một cách nhẹ nhàng.
Tôi không đ4nh hay thậm chí lớn tiếng, nhưng tụi nhỏ vẫn khóc.

Khi tôi giải thích hoàn cảnh gia đình của học sinh với phụ huynh, người mẹ cũng thường rơi nước mắt, nói rằng đứa trẻ thật đáng thương và bất hạnh.
Bản thân tôi cũng đang nuôi một đứa trẻ trung học cơ sở.
Nhưng khi con tôi có mâu thuẫn hoặc khó khăn khi tương tác với bạn bè, giáo viên hoặc người khác, tụi nhỏ không chỉ ngồi đó im lặng chớp mắt.
Thực tế, con tôi thể hiện suy nghĩ của mình một cách thẳng thắn đến mức tôi phải bảo con nói nhỏ nhẹ hơn.ㅜ.ㅜ

Tất nhiên, tôi hiểu rằng một số người vốn dĩ nhạy cảm và nhút nhát, nhưng việc phải đối phó với một thế hệ không hề bộc lộ bản thân, chỉ biết nhìn chằm chằm mà không giao tiếp, thực sự khiến tôi kiệt sức.
Ngày càng nhiều trẻ em chỉ trút hết mọi bực bội và cảm xúc của mình ở nhà, và với tư cách là một giáo viên, điều đó vô cùng khó chịu.

Các bậc phụ huynh thường nói rằng họ thấy thương con mình, nhưng tôi ước gì họ cũng nghĩ đến góc nhìn của những người trong chúng ta, những người ngày ngày phải sống chung với những đứa trẻ "đáng thương" này. ㅜ.ㅜ
Bạn chỉ có một đứa con, nhưng tôi có hàng chục học sinh.
Và khi nhiều em trong số chúng như thế này...ㅜ.ㅜ



Tôi là giám đốc một học viện dạy học sinh tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông. Tôi lã 9x, nên không ngờ mình lại cảm thấy khoảng cách thế hệ lớn đến vậy, nhưng thành thật mà nói, khoảng cách này đang trở nên khá nghiêm trọng.
Tất nhiên, không phải tất cả học sinh đều như vậy, nhưng khoảng 30% trong số các em gặp khó khăn trong việc giao tiếp ngay lập tức và trôi chảy.
Thay vì hỏi trực tiếp giáo viên, các em thường nói như thể đang tự nói với chính mình, những câu như,
"Phải làm gì đây?" hoặc "Dù sao thì hôm đó em cũng không đến..." nhưng với giọng đủ lớn để giáo viên có thể nghe rõ.
Nhiều em giao tiếp theo cách này, giả vờ như đó chỉ là một câu nói bâng quơ.
Thời nay, nếu một học sinh có thể trò chuyện rõ ràng và phản hồi phù hợp, các em đã được coi là cực kỳ lịch sự và lễ phép, thậm chí còn được khen là nhân cách tốt.



Tôi làm việc tại một trường trung học, và dạo này, học sinh coi giáo viên không trực tiếp dạy mình như vô hình.
Ngay cả khi chúng tôi cố gắng hướng dẫn những điều cơ bản về hành vi hàng ngày, chúng cũng lờ đi.
Nếu đó không phải là giáo viên mà chúng trực tiếp kết nối, chúng sẽ nhìn chúng tôi với ánh mắt kiểu "Sao ông thầy này lại nói với mình thế nhỉ?" như thể đó không phải là vấn đề của chúng, rồi chúng bỏ đi... Haha, tôi nói thật đấy ^^;;
Tôi không nghĩ đó là do ác ý, và thành thật mà nói, hầu hết giáo viên dường như đã chấp nhận điều đó và giờ chỉ cố gắng hướng dẫn những học sinh mà họ trực tiếp chịu trách nhiệm.
(Và ngay cả khi có chuyện lớn xảy ra, các thầy cô có hỗ trợ thì học sinh vẫn rất thụ động...) 
"Điều này cũng xuất hiện trong các buổi phỏng vấn, điểm mấu chốt là nhiều sinh viên nghĩ, "Sao thầy lại nói với em?"
Họ chỉ nói khi đó là điều họ quan tâm, và chỉ phản hồi những gì họ cho là quan trọng.
Mọi thứ khác đều bị coi là công kích cá nhân.

Nếu chỉ là sự bối rối hay lo lắng, con người sẽ tránh giao tiếp bằng mắt, nhưng không phải vậy.
Ngay cả trên mạng, nếu ai đó có quan điểm hơi khác biệt, họ sẽ vượt ra ngoài việc chỉ trích, họ sẽ chếgiễu, côngkích và hạthấp người khác một cách cá nhân.
Thế hệ này giống như những quả bom hẹn giờ, như những chiến binh sẵn sàng phát nổ."




- Kiểu hành vi đó thường thấy ở trẻ em dưới 6 tuổi chưa đi học, nhưng khi người lớn hành động như vậy, nó tạo ra cảm giác rất khó chịu.
- Thời nay tại các cửa hàng tiện lợi, chính khách hàng mới là người chào đón nhân viên lịch sự hơn.
- Vấn đề chỉ là do thiếu kỹ năng xã hội.
- Em sinh năm 2007, và em nghĩ chỉ là mấy bạn đó bất lịch sự thôi. Thật lòng mà nói thì xung quanh em rất nhiều bạn như vậy. 


=
 
1. Cảm giác giống như bị tựkỷ vậy... Không có giao tiếp giữa người với người, chúng chỉ nhìn chằm chằm một cách vô hồn. Nhiều cháu phải nói là không có một tí kỹ năng giao tiếp xã hội nào.

2. Gen Z đối xử với mọi người trước mặt như NPC, và khi bạn yêu cầu họ làm gì đó, họ sẽ phản ứng bằng những câu như, "Ôi, tại sao chỉ có mình tôi phải làm thế này?", phàn nàn và chửithề. Bạn nghe được những lời trên, cảm thấy không hài lòng nên góp ý, thì họ sẽ kiểu "Tôi chỉ đang tự lẩm bẩm thôi". Hoặc, giống như trong bài đăng gốc, họ chỉ nhìn chằm chằm và không phản hồi, hoàn toàn không giao tiếp.

3. Đến cỡ này thì có vẻ như thế hệ trẻ bây giờ bị tựkỷ nhẹ rồi.

4. Đúng là dạo này khi đến cửa hàng tiện lợi, khách hàng còn thân thiện hơn cả nhân viên.

5. Người trước mặt không chia sẻ suy nghĩ đã khó chịu rồi, đây còn là im lìm không một tiếng nói, ớn luôn cái bọn này. 

6. Mà sao lúc nào cũng khóc lóc vậy? Trông đần thật sự.  

7. Tôi tự hỏi liệu học sinh THCS, THPT, và đại học ngày nay có bị ảnh hưởng bởi việc mất tận 2-3 năm giao lưu chủ yếu trên mạng trong giai đoạn COVID-19 hay không? Tôi nhớ hồi đó mọi người đã lo lắng rằng điều đó có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển xã hội của họ.

8. Đám này không thể tồn tại trong xã hội luôn, hay bị đù thật nhỉ...? Chứ người trưởng thành sao có thể cư xử như thế được? 

9. Có thể NÓI CHUYỆN bằng CẢM XÚC được không vậy! ㅠㅠ Kiểu không biết thể hiện cảm xúc của mình ấy

10. Hóa ra 'không trả lời' là đặc điểm chung của thế hệ này à... Tất cả những nhân viên mới được tôi đào tạo đều không phản hồi gì cả, tức phát đin. Nếu tôi bảo, "Làm thế này đi", mấy đứa chỉ nói... "Ừm". Tôi phải nói đến mức "Hiểu chưa? Hiểu chưa?" rồi tụi nhỏ mới gật đầu. Dĩ nhiên, không có câu "Xin lỗi vì đã làm hỏng chuyện". Kể ra thôi mà đã muốn đi nằm rồi. 


=
Credit: pannchoa