Theqoo: Việc có suy nghĩ 'nghèo thì đừng có con' là sai hay sao?




Xin chào, tôi 25 tuổi. Tôi quyết định viết điều này sau khi có những ý kiến ​​khác nhau với bạn bè trong một cuộc trò chuyện.

Tôi tin rằng "Nếu tôi không đủ khả năng để con mình sống như những đứa trẻ khác cùng độ tuổi, tôi không nên sinh con". Trong những năm đi học, tình hình tài chính của gia đình tôi không tốt, và giờ vẫn vậy. Vì thế, tôi thường cảm thấy mình thiếu thốn và có cảm giác tự ti.

Khi tôi học lớp 8, tôi đã xem lại những bức ảnh tốt nghiệp tiểu học của mình. Mặc dù tôi biết đó chỉ là quần áo, nhưng quần áo của tôi trông rẻ tiền và có dấu hiệu của sự nghèo đói, không giống như hầu hết quần áo của bạn bè tôi. Khi tôi học tiểu học, tôi đã rất cố gắng để che giấu sự thật rằng tôi xuất thân từ một gia đình nghèo khó với bạn bè và giáo viên, nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng có lẽ tất cả đều hiển hiện qua vẻ ngoài của tôi (quần áo). Tôi nhận ra rằng tất cả đều vô ích.

Khi đi học đại học, tôi chỉ được bố mẹ trả học phí cho hai lần, và không có thêm tiền tiêu vặt. Một số người có thể nghĩ rằng việc được hỗ trợ học phí là đã may lắm rồi, và tôi biết nhiều người còn đang phải các khoản vay sinh viên. Nhưng cũng có nhiều người bạn của tôi sống thoải mái trong trường đại học nhờ sự hỗ trợ vững chắc từ cha mẹ. Một số người trong số họ cho đến giờ vẫn nhận được trợ cấp từ cha mẹ.

Nhưng biết mình không thể trả học phí hay cho con tiền sinh hoạt, buộc chúng phải sống cuộc sống khó khăn hơn những người khác mà vẫn cố chấp sinh con thì đâu có được? Thế này khác gì một tội ác cơ chứ? 

Nếu bạn quyết định sinh con, dù là quyết định bốc đồng hay là có kế hoạch mang thai, thì ít nhất bạn nên đủ khả năng chu cấp cho con đến khi con 25 tuổi chứ? Và nếu bạn không thể làm được điều đó, thì bạn không nên sinh con. Nhìn xung quanh, tôi nhận thấy rằng một số người vẫn nhận được hỗ trợ tài chính từ cha mẹ ngay cả khi họ đã hơn 30 tuổi.

Tôi biết một số người lớn tuổi nghĩ rằng, "Nuôi con đến năm 20 tuổi là đủ rồi; bọn trẻ còn muốn gì nữa?" Nhưng có ai đòi được sinh ra à? Nếu muốn có con, thì bạn nên chịu trách nhiệm với chúng trong thế giới khắc nghiệt này để chúng không phải vật lộn về mặt tài chính chứ?

Bạn có thể đã nghe câu nói, "Thật nhẹ nhõm nếu con cái bạn không xin tiền bạn khi chúng trưởng thành; nếu chúng có thể tự nuôi sống bản thân, đó là hạnh phúc." Tôi hoàn toàn không hiểu điều này; tại sao con cái lại phải biết ơn vì điều đó? Cha mẹ không phải có bổn phận phải nuôi con cái sao? Nếu họ thậm chí không thể tự nuôi sống bản thân, thì họ đừng nên sinh con làm gì?

Tôi đã thấy nhiều gia đình có ba đứa con trở lên không nuôi con và chỉ để chúng tự lo cho bản thân. Đáng lẽ đẻ đến đứa thứ hai là phải nhận thức được rồi mà dừng lại chứ? Thật sự rất khó chịu khi thấy những gia đình như vậy.

Đây chỉ là quan điểm của tôi. Tôi cũng chẳng đòi hỏi các bậc phụ huynh phải cho con đi du học hay có hàng tỷ tỷ tiền thừa kế hay gì.

Tôi chỉ nói đến việc có thể đáp ứng các nhu cầu cơ bản của con: để chúng mua những gì chúng muốn, mặc những gì chúng muốn và làm những gì chúng muốn trong những năm đi học. Để tính xem nhé, tôi tin rằng cha mẹ ít nhất nên chi trả học phí đại học và cung cấp tối thiểu 500.000 KRW mỗi tháng cho đến khi con tìm được việc làm. Xã hội bây giờ, 500.000 KRW mỗi tháng không phải là nhiều, nhưng nếu một đứa trẻ ở độ tuổi đầu đến giữa 20 làm việc bán thời gian, ít nhất chúng có thể sống một cuộc sống bình thường mà không phải vật lộn như những người bạn cùng trang lứa.

Đây là ý kiến ​​của tôi. Tôi có sai không? Khi nói chuyện với bạn tôi, có vẻ như quan điểm của chúng tôi hoàn toàn khác nhau, và tôi vẫn đang suy nghĩ về điều đó, vì vậy tôi muốn nghe ý kiến ​​của những người khác. Tôi có xu hướng giữ quan điểm của mình, nhưng nếu hầu hết mọi người nói với tôi rằng ý kiến ​​của tôi là sai và ích kỷ, tôi sẽ cố gắng suy nghĩ về điều đó và thay đổi suy nghĩ của mình. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết dài này.

=

-  Nếu bạn tin rằng đó là điều đúng đắn, thì bạn nên sống cuộc sống của mình theo niềm tin của riêng bạn. Miễn là bạn không bảo người khác phải làm gì, thì sẽ chẳng ai quan tâm. Tôi thực sự không muốn nói chuyện với người gọi cha mẹ mình là tội phạm.

- Mình đồng ý với tiêu đề nhưng không đồng ý với nội dung bài đăng.

- Nếu thớt nghĩ như vậy, thì cứ sống theo cách đó. Không cần phải bảo người khác phải sống thế nào.

- Chỉ cần sống theo niềm tin của riêng bạn. Không cần phải sấn sổ vào những người có quan điểm khác và tranh cãi xem ai đúng. Làm gì có câu trả lời đúng cho vấn đề này?

- Tôi đồng ý rằng cha mẹ nên hỗ trợ con cái cho đến khi chúng tự lập, dù là trả học phí đại học hay giúp chúng tìm việc làm hay gì gì đó. Nhưng nói rằng mọi người không nên sinh con nếu không có tiền thì quá đáng lắm. Nhưng mà học phí thì đúng là cha mẹ nên trả.

- Thích nghĩ kiểu gì nghĩ, đừng có phát ngôn ra, ok? 

- Cứ sống cuộc đời của mình đi... Nếu muốn có con, hãy sinh con; nếu không, thì đừng. Không có câu trả lời đúng nào cả.

- Cứ tự nghĩ theo cách của bạn và đừng áp đặt lên người khác. Quan điểm ngược lại cũng vậy. Đây là vấn đề về niềm tin, và một khi bạn bắt đầu tranh cãi về việc ai đúng ai sai, thì sẽ không có hồi kết.

- Nội dung bài đăng thật nực cười, tôi không thể đồng ý được. Tuy nhiên, tôi đồng ý với tiêu đề.

- Khi bạn ở độ tuổi 20, bạn nên bắt đầu chuẩn bị để trở nên độc lập. Cứ ngồi đó hi vọng bố mẹ lo liệu cho mình thì sai quá rồi đấy.

- Tôi cũng lớn lên trong một gia đình nghèo, nhưng tư duy của chủ thớt có vẻ không lành mạnh. Những suy nghĩ tiêu cực như vậy nên được giữ trong lòng; chúng không nên được nói ra hoặc thậm chí là viết ra.

- Nhưng nếu cha mẹ giàu có có con, nhưng sau đó phá sản thì sao? Tự nhiên họ không còn đủ tư cách để làm cha mẹ nữa à? Hoặc nếu một gia đình nghèo đột nhiên trúng số và trở nên giàu có đủ để cho con 500.000 won một tháng thì sao? Đến lúc đấy thì họ mới có quyền sinh con? 


=
Credit: pannatic.