Saturday, June 4, 2016

Pann: Cùng chia sẻ những câu chuyện có thật khiến tim xao xuyến (phiên bản dành cho người lớn)




Phản hồi bài viết:  [+28][-4]

===

1.[+44,-2] Tôi là nhân viên bán thời gian tại một cửa hàng tiện lợi từ 2 đến 8h sáng. Tuổi đời 20 mấy cái xuân xanh, và chỉ là một chàng trai bình thường. Cả ngày hôm đó tôi chẳng ăn gì mà đi làm luôn. Ngày nào cũng có một cô gái đến cửa hàng của tôi mua một lon cà phê sữa 500ml vào lúc 7h sáng nên tôi nghĩ "À, chắc bạn này thích uống cà phê... nhưng uống thế thì không ngủ được đâu".. và tiếp tục đếm hàng, làm những việc linh tinh khác. Hôm đó tôi scan mã vạch và nói "1500 won, bạn có muốn lấy hóa đơn không?" thì cô gái ấy nói "chờ chút" và đi mua một cốc cà phê nữa  ㅋㅋ  tôi lại scan một lần nữa rồi nói "3000 won." Cô gái ấy đáp lại "À! Bạn cũng uống một lon đi", đưa tôi lon cà phê rồi đi về  ㅋㅋㅋㅋ Tôi đần mặt ra không hiểu bạn này muốn gì đây nhỉ, nhưng ngày hôm sau trong lúc trả tiền cô ấy còn đưa kèm một tờ giấy. Cái thằng tôi đây lại nói  "xin lỗi, chúng tôi chỉ nhận tiền mặt thôi", cô ấy nói "bạn cứ cầm đi" rồi đỏ mặt chạy ra ngoài  ㅌㅋㅋㅋㅋㅋ Trong tờ giấy đấy có ghi thật ra cô ấy rất ghét cà phê sữa, nhưng cứ đến mua suốt vì bị trúng tiếng sét ái tình với tôi  ㅋㅋㅋ Cô ấy nói nếu mỗi ngày đều mua đúng thứ đó thì chắc chắn tôi sẽ nhớ cô ấy hơn  ㅋㅋㅋ Những lon cà phê mua rồi cô ấy thường tặng cho mọi người xung quanh, ở nhà vẫn còn 5 lon chưa động tới  ㅠㅠㅋㅋㅋ Cô ấy nói từ giờ mình sẽ không mua cà phê sữa nữa đâu,  thay vào đó cô ấy muốn gặp tôi, nên hãy gọi cho cô ấy. Tôi thấy cô gái này đáng yêu hết sức nên đã nhấc máy gọi, và giờ chúng tôi đang kỷ niệm ngày thứ 82 bên nhau  ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

2. Comment này bị bỏ qua không dịch vì dài như văn tế và còn nhiều vote down hơn cả vote up 

3.[+28,0] Mình có một cậu bạn con trai rất thân hồi học cấp 3. Ngày xưa chúng mình quậy lắm  ㅋㅋㅋㅋ Hai đứa cùng nhóm máu, và thậm chí còn ăn chung một cây kem nữa  ㅋㅋ  Những năm cấp 3 trôi qua như vậy đấy, nhưng khi tốt nghiệp rồi thì tự nhiên hai đứa không còn liên lạc nữa.. Mình tò mò không biết cậu ấy đang ở đâu nên có stalk facebook của cậu ấy, nhưng chẳng có gì cả  ㅜ Cậu ấy đã deactive tất cả, kakaotalk còn chẳng có hình đại diễn nữa, tên của cậu ấy giờ chỉ còn là X.. Mình đã rất giận... Lúc đó mình đã nhận ra hóa ra mình thích cậu ấy.. Nhưng chắc cậu ấy bận học thi lắm... Vì thế mình chẳng thể đến nhà để gặp cậu ấy... Lúc đó buồn ghê, nhưng mình cũng phải học để thi mà, nên thôi cũng đành để vậy. Mình đã học như điên như rồ. Cuối cùng kỳ thi cũng trôi qua, vì muốn trở nên xinh đẹp trước khi vào đại học nên mình đi tập thể dục giảm cân và khi về nhà..  ㅜㅜ cậu ấy đang đứng trước cửa nhà mình, mặc nguyên một cây đen và cầm bó hoa trên tay then  ㅠㅠㅠㅠ Thay vì nhìn ngắm hoa, mình lại nhìn khuôn mặt cậu ấy và nghĩ "Hóa ra ông vẫn sống à" và bắt đầu khóc nức nở  ㅠㅠㅠㅠ "Sao ông lại ở đây ㅠㅠㅠㅠ ông có biết tôi nhớ ông thế nào không ㅠㅠㅠㅠ" Mình cứ lắp bắp như thế. Và cậu ấy ôm mình. Mình đã khóc rất nhiều, và khi bình tĩnh lại mình nhìn cậu ấy, cậu ấy thật sự rất ngầu.. Một người đẹp trai đầy sức hút như thế đang ôm lấy mình và cười.. ㅎㅎ cậu ấy xin lỗi vì đã không thể gọi cho tôi... Cậu ấy nói vì mình học giỏi nên có thể vào được trường đại học tốt, còn cậu ấy thì không thế... nên phải bế quan tỏa cảng  cày như trâu để có thể vào cùng trường với mình..  ㅜㅜㅜ Sau đó mình đã trở thành bạn gái của cậu ấy  ㅋㅋㅋㅋ  Chúng mình quen biết nhau 11 năm, và yêu nhau được 4 năm rồi, nhưng mỗi lần thấy cậu ấy tim mình lại xao xuyến..  ㅎ  Tớ yêu cậu  Seungwan-ahㅎㅎㅎ



-
Credit: pann-choa

No comments :

Post a Comment